Quốc ca Thổ Nhĩ Kỳ

Hành khúc Độc Lập (Independence March)

Hành khúc Độc Lập” (Independence March) là Quốc Ca Thổ Nhĩ Kỳ, chính thức được công nhận vào ngày 12 tháng 03 năm 1921 – gần hai năm rưỡi trước khi nước Cộng Hòa Thổ Nhĩ Kỳ được thành lập (ngày 29 tháng 10 năm 1923). Hành khúc Độc Lập được sáng tác nhằm khích lệ tinh thần binh sĩ chiến đấu trong cuộc chiến tranh giành độc lập của Thổ Nhĩ Kỳ (War of Independence) dẫn đầu bởi tướng Mustafa Kemal Ataturk người sau này trở thành tổng thống đầu tiên của nước Cộng Hòa Thổ Nhĩ Kỳ.

mustafa kemal ataturk
Lãnh đạo Ataturk – người khai sinh ra nước Cộng Hòa Thổ Nhĩ Kỳ

Chủ đề Quốc Ca Thổ Nhĩ Kỳ (Hành khúc Độc Lập) hướng tới quê hương của Thổ Nhĩ Kỳ và đề cao sự tự do, niềm tin, hiến sinh cho quyền tự do, và hi vọng của người dân Thổ Nhĩ Kỳ. Quốc Ca Thổ Nhĩ Kỳ được phát mỗi sự kiện của nhà nước, quân đội cũng như trong những lễ hội dân tộc. Đặc biệt, trường học ở Thổ Nhĩ Kỳ qui định phải chào cờ trong mỗi sáng thứ hai và chiều thứ sáu hàng tuần, đây là một điều rất thú vị khi quý khách du lịch Thổ Nhĩ Kỳ.

Lời Quốc Ca Thổ Nhĩ Kỳ

Dưới đây là lời bài hát Hành Khúc Độc Lập bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ và tiếng Anh.

[one_half]

 

İstiklâl Marşı

 

Korkma, sönmez bu şafaklarda yüzen al sancak;
Sönmeden yurdumun üstünde tüten en son ocak.
O benim milletimin yıldızıdır, parlayacak;
O benimdir, o benim milletimindir ancak.

Çatma, kurban olayım çehreni ey nazlı hilâl!
Kahraman ırkıma bir gül! Ne bu şiddet bu celâl?
Sana olmaz dökülen kanlarımız sonra helâl,
Hakkıdır, Hakk’a tapan, milletimin istiklâl!

Ben ezelden beridir hür yaşadım, hür yaşarım.
Hangi çılgın bana zincir vuracakmış? Şaşarım!
Kükremiş sel gibiyim, bendimi çiğner aşarım;
Yırtarım dağları, enginlere sığmam, taşarım.

Garbın âfakını sarmışsa çelik zırhlı duvar,
Benim iman dolu göğsüm gibi serhaddim var.
Ulusun, korkma! Nasıl böyle bir imanı boğar,
“Medeniyet!” dediğin tek dişi kalmış canavar?

Arkadaş! Yurduma alçakları uğratma sakın!
Siper et gövdeni, dursun bu hayasızca akın.
Doğacaktır sana vaadettiği günler Hakk’ın;
Kim bilir? Belki yarın? Belki yarından da yakın!

Bastığın yerleri “toprak” diyerek geçme, tanı!
Düşün, altındaki binlerce kefensiz yatanı!
Sen şehit oğlusun, incitme, yazıktır atanı;
Verme, dünyaları alsan da bu cennet vatanı.

Kim bu cennet vatanın uğruna olmaz ki fedâ?
Şüheda fışkıracak toprağı sıksan, şühedâ!
Canı, cananı, bütün varımı alsın da Hüdâ,
Etmesin tek vatanımdan beni dünyada cüdâ.

Rûhumun senden, ilâhi, şudur ancak emeli;
Değmesin mabedimin göğsüne na-mahrem eli!
Bu ezanlar ki şahadetleri dinin temeli,
Ebedi yurdumun üstünde benim inlemeli.

O zaman vecd ile bin secde eder varsa taşım;
Her cerihamdan, ilâhi, boşanıp kanlı yaşım,
Fışkırır rûh-i mücerret gibi yerden nâşım;
O zaman yükselerek arşa değer belki başım!

Dalgalan sen de şafaklar gibi ey şanlı hilâl;
Olsun artık dökülen kanlarımın hepsi helâl!
Ebediyyen sana yok, ırkıma yok izmihlâl.
Hakkıdır, hür yaşamış bayrağımın hürriyet;
Hakkıdır, Hakk’a tapan milletimin istiklâl!
[/one_half]
[one_half_last]

 

Independence March

 

Fear not; For the crimson banner that proudly ripples in this glorious dawn, shall not fade,
Before the last fiery hearth that is ablaze within my homeland is extinguished.
For that is the star of my people, and it will forever shine;
It is mine; and solely belongs to my valiant nation.

Frown not, I beseech you, oh thou coy crescent!
Smile upon my heroic nation! Why the anger, why the rage?
Our blood which we shed for you shall not be worthy otherwise;
For freedom is the absolute right of my God-worshipping nation.

I have been free since the beginning and forever shall be so.
What madman shall put me in chains! I defy the very idea!
I’m like the roaring flood; trampling my banks and overcoming my body,
I’ll tear apart mountains, exceed the Expanses and still gush out!

The horizons of the West may be bound with walls of steel,
But my borders are guarded by the mighty bosom of a believer.
Bellow out, do not be afraid! And think: how can this fiery faith ever be extinguished,
By that battered, single-fanged monster you call “civilization”?

My friend! Leave not my homeland to the hands of villainous men!
Render your chest as armour and your body as bulwark! Halt this disgraceful assault!
For soon shall come the joyous days of divine promise;
Who knows? Perhaps tomorrow? Perhaps even sooner!

View not the soil you tread on as mere earth – recognize it!
And think about the shroudless thousands who lie so nobly beneath you.
You’re the glorious son of a martyr – take shame, grieve not your ancestors!
Unhand not, even when you’re promised worlds, this paradise of a homeland.

Who would not sacrifice his life for this paradise of a homeland?
Martyrs would burst forth should one simply squeeze the soil! Martyrs!
May God take my life, all my loved ones, and possessions from me if He will,
But let Him not deprive me of my one true homeland in the world.

Oh glorious God, the sole wish of my pain-stricken heart is that,
No heathen’s hand should ever touch the bosom of my sacred Temples.
These prayers and their testimonies are the foundations of my religion,
And may their noble sound prevail thunderously across my eternal homeland.

For only then, shall my fatigued tombstone, if there is one, prostrate a thousand times in ecstasy,
And tears of blood shall, oh Lord, spill out from my every wound,
And my lifeless body shall burst forth from the earth like an eternal spirit,
Perhaps only then, shall I peacefully ascend and at long last reach the heavens.

So ripple and wave like the bright dawning sky, oh thou glorious crescent,
So that our every last drop of blood may finally be blessed and worthy!
Neither you nor my kin shall ever be extinguished!
For freedom is the absolute right of my ever-free flag;
For independence is the absolute right of my God-worshipping nation!
[/one_half_last]

Bài viết liên quan

Bình luận